Gia đình

Tôi – người em út

Tôi đến với cuộc đời này, không phải trong sự chờ đợi trọn vẹn như một mong ước đã định hình.

4 phút đọc
Hình minh họa cho Tôi – người em út

Tôi là em út trong nhà.

Đến sau cùng.

Và cũng là người được nhận nhiều nhất.

Tôi đến với cuộc đời này, không phải trong sự chờ đợi trọn vẹn như một mong ước đã định hình.

Sau khi có chị gái, bố mẹ vẫn hy vọng chị sẽ có một người em gái để bầu bạn.

Nhưng rồi tôi ra đời.

Một cậu con trai.

Có thể không đúng như mong muốn ban đầu, nhưng lại vừa đủ để lấp đầy thêm một khoảng trống nào đó trong gia đình.

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã lớn lên trong vòng tay của các anh chị.

Mỗi người một tính cách.

Mỗi người một cách yêu thương.

Anh Cả — lặng lẽ, tỉ mỉ và chu toàn. Anh Hai — điềm đạm, tốt bụng và trách nhiệm. Anh Ba — thông minh, nghị lực và mạnh mẽ. Chị — tảo tần, dịu dàng và chu đáo.

Còn tôi…

là đứa em út, luôn đi phía sau, nhưng lại được nhìn thấy tất cả.

Tuổi thơ của tôi không tách rời khỏi các anh chị.

Tôi là “cái đuôi” đúng nghĩa.

Đi đâu cũng theo.

Chơi gì cũng vậy — lúc nhỏ thì chầu rìa, khi có thể thì nhập cuộc, dù nhiều khi chẳng hiểu hết.

Tôi theo chị chơi những trò của con gái:

bày đồ hàng, nấu ăn giả, nhảy dây…

Chỉ được “theo đuôi” các anh một thời gian ngắn, ít hơn những lúc phải đứng ngoài nhìn.

Nhưng bù lại, tôi có cả một thế giới riêng với lũ bạn cùng lứa:

đánh khăng, nặn ô tô, nghịch ngợm đủ trò.

Có lẽ vì thế mà tuổi thơ của tôi không bị giới hạn trong một khuôn nào.

Những năm tháng chiến tranh và sau đó là thời bao cấp đã in dấu rất sâu trong ký ức.

Tôi đã từng ngồi trong thúng mẹ gánh, từng ngồi trên chiếc ghế mây phía trước xe đạp của bố, từng vô tư tận hưởng những điều nhỏ bé mà không hề biết phía sau đó là bao nhiêu nhọc nhằn.

Tôi cũng đã đi qua những ngày thiếu thốn:

ăn chưa đủ no, mặc chưa đủ ấm, làm quen với việc chờ đợi, tính toán từng chút một trong sinh hoạt hằng ngày.

Nhưng lạ thay, khi nhớ lại,

tôi không thấy khổ.

Chỉ thấy đó là một phần rất thật của cuộc sống.

Có lẽ vì tôi là em út,

nên những va đập của cuộc đời đến với tôi muộn hơn.

Tôi được bao bọc nhiều hơn. Được yêu thương nhiều hơn. Và đôi khi… cũng được “tha thứ” nhiều hơn.

Nhưng chính vì thế, tôi lại học được rất nhiều từ những người đi trước.

Từ anh Cả, tôi học được sự lặng lẽ và tỉ mỉ.

Từ anh Hai, tôi học được cách sống tử tế và trách nhiệm.

Từ anh Ba, tôi học được ý chí và sự không thỏa hiệp.

Từ chị, tôi học được sự hy sinh và cách chăm lo cho gia đình.

Tôi không phải là người giỏi nhất.

Cũng không phải là người mạnh mẽ nhất.

Nhưng tôi là người may mắn nhất.

Bởi tôi được lớn lên giữa những con người như thế.

Cuộc đời mỗi người một con đường.

Tôi cũng có những lựa chọn, những bước đi, những vấp váp của riêng mình.

Nhưng ở đâu đó, trong sâu thẳm,

tôi luôn biết:

mình có một nơi để quay về.

Một gia đình.

Nơi có những con người đã đi trước, đã sống, đã chịu đựng, đã gìn giữ…

để tôi có được ngày hôm nay.

Đôi khi tôi tự hỏi:

nếu không có họ, tôi sẽ là ai?

Và rồi tôi hiểu,

điều quan trọng không phải là mình trở thành ai,

mà là mình sẽ trở thành người như thế nào.

Tôi là em út.

Không phải để được nuông chiều.

Mà là để được chứng kiến, được học hỏi, và được tiếp nối.

Nếu mỗi người trong gia đình là một mảnh ghép,

thì tôi không phải là mảnh lớn nhất.

Nhưng có lẽ,

tôi là mảnh ghép nối.

Nối quá khứ với hiện tại. Nối những câu chuyện riêng thành một ký ức chung. Và giữ lại, bằng cách này hay cách khác, những điều tưởng như sẽ trôi đi theo năm tháng.

Để một ngày nào đó,

khi nhìn lại,

tôi có thể nói rằng:

mình đã sống trong một gia đình không hoàn hảo,

nhưng đủ đầy yêu thương.

Ảnh phố Hà Nội xin của một người chị.