Câu chuyện

Câu chuyện của tôi

Tôi tên là Lê Thế Điệp. Trước khi người ta biết đến tôi như một người viết bằng đầu mũi, tôi đã là một người rất bình thường: đi học, tốt nghiệp Đại học Bách khoa ở tuổi 26, ra trường rồi có gần 6 năm ở Xi măng Bỉm Sơn, hơn 6 năm lăn lộn ở Bút Sơn trong những ngày tiếp quản và đưa nhà máy vào sản xuất, lập gia đình, rồi gặp một biến cố khiến đời mình rẽ sang hướng khác.

Chân dung Lê Thế Điệp

Tôi kể ngắn

Từ một đời sống bình thường đến cách viết rất chậm

Tôi từng nghĩ mình sẽ sống như bao người: học xong, đi làm, nuôi gia đình, làm việc cho tử tế rồi già đi. Sau khi ra trường, tôi có gần 6 năm ở Xi măng Bỉm Sơn, rồi hơn 6 năm lăn lộn ở Bút Sơn trong những ngày tiếp quản và đưa nhà máy vào sản xuất. Năm 2003, cơ thể tôi gần như bất động. Nhiều năm sau, tôi tập dùng mũi bấm điều khiển tivi, lập Facebook ngày 26/03/2020 với sự giúp đỡ của con gái, rồi cuối năm 2022 bắt đầu viết bằng iPad và một chiếc bút cảm ứng đeo vào mũi. Tôi không viết để chứng minh điều gì lớn lao. Tôi viết để giữ lại tiếng nói của mình, và để những ai đang khó khăn biết rằng có lúc chỉ cần còn một chút bình tĩnh cũng đáng để đi tiếp.

Dòng thời gian

Những mốc giữ lại ánh sáng

Tuổi thơ

Lớn lên như bao đứa trẻ làng quê

Tôi lớn lên trong một đời sống bình thường, có đồng nước, trâu bò, bữa cơm thiếu đủ theo mùa và những chuyện nhỏ của làng quê. Những năm ấy không có gì để khoe, nhưng dạy tôi biết thương người, biết chịu khó và biết giữ lòng ngay thẳng.

26 tuổi

Tốt nghiệp Đại học Bách khoa

Ở tuổi 26, tôi tốt nghiệp Đại học Bách khoa. Như nhiều người trẻ thời đó, tôi bước vào đời với một nghề cụ thể, một đôi tay muốn làm việc và niềm tin rằng cứ học thật, làm thật thì sẽ dựng được một cuộc sống tử tế.

Sau đại học

Những năm làm kỹ sư ở Bỉm Sơn và Bút Sơn

Ra trường, tôi có gần 6 năm làm việc ở Xi măng Bỉm Sơn. Sau đó là hơn 6 năm lăn lộn ở Bút Sơn trong những ngày tiếp quản và đưa nhà máy vào sản xuất. Đó là quãng đời của bản vẽ, công trường, đồng nghiệp, những ca làm mệt nhưng vui, và cảm giác mình đang góp một phần nhỏ vào một công trình lớn.

2003

Biến cố làm đời tôi rẽ sang hướng khác

Năm 2003, biến cố xảy ra. Cơ thể tôi gần như không còn nghe theo ý mình. Những điều từng rất tự nhiên như đi lại, cầm nắm, tự làm việc nhỏ hằng ngày bỗng trở thành xa xỉ. Tôi phải học lại cách sống với một thân thể bị giới hạn.

2020

Một tài khoản Facebook và cảm giác được nói lại

Ngày 26/03/2020, nhờ con gái giúp, tôi lập Facebook. Với người khác đó có thể chỉ là một tài khoản mạng xã hội. Với tôi, đó là một ô cửa nhỏ để thử viết, thử trả lời, thử nói với người thân và bạn bè rằng tôi vẫn còn ở đây.

Cuối 2022

Tập viết bằng iPad và đầu mũi

Chiếc bút cảm ứng đeo vào mũi giúp tôi viết chậm rãi hơn, lâu hơn và chủ động hơn. Mỗi chữ mất nhiều sức, nhưng cũng vì thế mà tôi biết quý từng câu. Công nghệ không làm thay đời sống, chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một cách để tiếp tục.

2026

Gom chữ lại thành Còn Nước Còn Tát

Gia đình giúp tôi gom các trang viết lại thành Còn Nước Còn Tát. Tôi không xem đây là một tuyên ngôn lớn. Nó chỉ là những gì tôi đã đi qua, đã nghĩ, đã biết ơn, và muốn để lại cho người còn cần một chút bình tĩnh để đi tiếp.

Lê Thế Điệp cùng đồng nghiệp thời làm kỹ sư tại Nhà máy Xi măng Bút Sơn

Gia đình và chữ viết

Tôi muốn được đọc như một người viết bình thường

Trang viết của tôi có bệnh tật, nhưng tôi không muốn bệnh tật đứng trước tất cả. Tôi viết về tuổi thơ, làng quê, gia đình, công nghệ, lòng biết ơn và những ngày tự học cách bình an sau nhiều năm tự vật lộn với tuyệt vọng.

Website này không phải nơi để phô trương hay kêu gọi thương cảm. Tôi chỉ mong nó là một góc đọc yên tĩnh, nơi người đọc gặp một người cha, một người từng làm kỹ sư, một người còn muốn kể lại đời mình bằng thứ chữ rất chậm.