Ký ức

Nhóm thời cấp ba của tôi

Một chiều thứ Bảy, nhóm bạn cấp ba bất ngờ đến thăm, kéo theo hơn bốn mươi năm ký ức tuổi học trò, tình bạn và thanh xuân ở thị xã Thanh Hóa.

7 phút đọc
Lê Thế Điệp cùng những người bạn, đồng nghiệp thời trẻ

Tôi nhớ mãi ngày hôm ấy, một chiều thứ Bảy, một phần của “Đội” thời cấp ba bất ngờ đến thăm tôi. Đã hơn 40 năm trôi qua, vậy mà những ký ức thuở nào vẫn vẹn nguyên, tươi rói trong tâm trí mỗi đứa. Để rồi chỉ cần một cái chạm mặt, kỷ niệm lại ùa về như thác lũ…

Đó là những năm đầu của thập niên 80. Vừa rời xa mái trường tuổi thơ để bước qua ngưỡng cửa “tập làm người lớn”, đứa nào đứa nấy đều cố đi nhẹ, nói khẽ, cố làm bộ nghiêm nghị và đĩnh đạc cho ra dáng. Thế nhưng, cái vỏ bọc ấy chẳng giữ nổi một tuần. Khi đã quen hơi bén tiếng, bản chất “nhất quỷ nhì ma” lại nguyên hình sương gió…

Hồi đó, hầu như đứa nào cũng được gắn với một cái biệt hiệu. Có khi là từ một đặc điểm dễ thấy, một nét tính cách bộc lộ ra ngoài, hay phổ biến nhất là… ghép luôn với tên bố, tên mẹ. Gọi nhau tự nhiên, không một chút ác ý, nên đứa nào cũng vui vẻ đón nhận như một lẽ hiển nhiên.

Nhóm “hạt nhân” của chúng tôi - cái bang hội đi đâu, làm gì cũng có nhau, dù vẫn chơi rất hòa đồng với cả lớp - gồm có: tôi, Điệp cận; Tiên, Lạc; Thắng, gái. Còn nhiều đứa hôm nay vắng mặt như Quân, Huấn; Việt, Dừa; Hải, cận; Thắng, Tào; Dương, Cẩm Hà học cùng lớp. Ngoài ra còn có Đức, Can; Tịnh, Tắc; Việt Vương; Long, Khiêm, dù học khác lớp nhưng phi vụ nào cũng góp mặt, nên nghiễm nhiên được tính là cùng đội.

Theo thời gian và những biến thiên của cuộc sống, chúng tôi không thể lúc nào cũng ở cạnh nhau, nhưng lòng luôn hướng về nhau, cứ có điều kiện là tập hợp. Tình bạn ấy đã bền bỉ đi qua thời sinh viên, bước vào dòng đời ba chìm bảy nổi, và kéo dài cho đến tận bây giờ…

Sở dĩ có cái tên Thắng gái là vì ngày đó bạn mảnh mai lắm, tay chân thoăn thoắt mà cái miệng cũng nhanh như súng liên thanh. Tôi và Hải thì là dân “bốn mắt” chính hiệu. Còn những đứa khác thì cứ theo thông lệ học trò mà ghép với tên phụ huynh cho thân thương.

Ngoài những giờ lên lớp, “tổng hành dinh” của cả nhóm thường là nhà Thắng gái, bởi bố bạn là sĩ quan quân đội thường xuyên công tác xa nhà. Gặp mặt ở đấy nhiều nhất là tôi với Việt vì nhà gần, rồi đến Hải, Thắng Tào, Tiên… còn các bạn khác thì rảnh lúc nào ghé lúc đó. Mẹ và các chị em gái của Thắng quý khách vô cùng, coi chúng tôi như người thân trong nhà. Nơi ấy đã chứng kiến biết bao kỷ niệm mà bấy giờ mỗi lần nhắc lại, lồng ngực vẫn thấy bồi hồi khó tả.

Làm sao quên được những ngày giáp Tết, cả bọn ríu rít quây quần bên bếp lửa nhà bạn, cùng trông nồi bánh chưng sôi sùng sục, tiếng củi nổ lách tách hòa trong tiếng cười đùa quên cả cái rét mùa đông, dù tiếc là ngày ấy chẳng mấy khi được ngồi lại trọn vẹn đến cùng. Suốt những ngày Tết năm đó, gian bếp nhà bạn lúc nào cũng sẵn mâm cỗ thịnh soạn, để cứ mỗi lần chúng tôi đi chơi rông dài về là sà vào “oanh tạc” được ngay.

Rồi cái ngày Tiên khăn gói ra Hà Nội nhập học, tôi và Thắng gái hăm hở tháp tùng đưa bạn ra tận trường. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân đến đất Thủ đô, ngơ ngác và cái gì cũng lạ lẫm. Kỷ niệm “vào đời” đáng nhớ nhất chuyến đi ấy là lần đầu tiên hai thằng biết mùi cuộc sống sinh viên, khi ngồi uống rượu giao lưu với mấy ông anh khóa trên ở trường Đại học Văn hóa. Cái vị rượu nồng cay năm ấy mang đến lần đầu tiên tôi biết thế nào là sự lâng lâng của men say, và nó bỗng trở thành cột mốc đánh dấu ngày chúng tôi bắt đầu lớn.

Tất nhiên, với một đám thanh niên mười lăm, mười sáu tuổi hừng hực sức sống thời đó, “chuyện gì cũng có thể xảy ra”. Dù tất cả chúng tôi đều là con ngoan trò giỏi, xuất thân từ các gia đình cán bộ công nhân viên chức ưu tú, nhưng cũng từng bày ra những trò nghịch ngợm mà có lẽ chỉ có ma quỷ mới nghĩ ra nổi. Những “giai thoại” ấy, khi nào có dịp, tôi sẽ viết một chương riêng để hầu các bạn.

Hôm ấy ngồi nhìn các bạn, những mái đầu đã điểm hoa râm, khuôn mặt tuy thấp thoáng nét thanh xuân ngày cũ nhưng đã nhuốm màu thời gian của tuổi hưu trí. Tự dưng thấy lòng ngỡ ngàng… Bản thân thì đã già đi, nhưng tâm hồn thì hình như vẫn mãi dừng lại ở tuổi trăng rằm, cái tuổi muốn níu giữ nhau lại mãi.

Bây giờ, Thắng không còn là Thắng gái, Tiên không còn là Tiên Lạc, Đức chẳng còn là Đức Can và Tịnh cũng thôi là Tịnh Tắc… Nhưng những cái tên ấy, cùng với ký ức một thời thanh xuân rực rỡ nơi thị xã Thanh Hóa thân yêu, sẽ mãi đọng lại, trang trọng và vẹn nguyên trong góc tim tôi.