Gia đình

Người giúp tôi “lắm lời”…

Sở dĩ tôi ngày càng kể lể lắm điều, chuyện nọ xọ chuyện kia, hết chuyện cũ đến chuyện mới (hệt như một “mụ” lắm lời ở những làng quê xưa) là bởi công...

4 phút đọc
Hình minh họa cho Người giúp tôi “lắm lời”…

Sở dĩ tôi ngày càng kể lể lắm điều, chuyện nọ xọ chuyện kia, hết chuyện cũ đến chuyện mới (hệt như một “mụ” lắm lời ở những làng quê xưa) là bởi công lao lớn thuộc về vợ chồng cháu Hồng Tuyến và Tình Nguyễn.

Như các bạn đã biết, suốt 17 năm sau biến cố, tôi gần như lặng thinh. Việc giao tiếp chỉ giới hạn với những người thường xuyên ở cạnh chăm sóc mình. Còn với thế giới bên ngoài, tôi giống như một người đã biến mất.

Vì thế, khi có Facebook trên ti vi, niềm vui của tôi thật khó diễn tả bằng lời. Gần hai năm trời, tôi chỉ đau đáu một ước mong: giá như có một “cái gì đó” gắn trước mặt để mình có thể dùng được máy tính…

Ước thì cứ ước vậy thôi, chứ “cái gì” ấy là gì, hoạt động ra sao, tôi hoàn toàn không thể hình dung nổi.

Hiểu được khát vọng ấy của tôi, anh Ba cũng rất trăn trở. Anh muốn giúp em mình, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Trong một lần chia sẻ với những người có quan hệ công việc, anh nhắc đến mong muốn ấy của tôi.

Trong số những người lắng nghe hôm đó có cháu Tình Nguyễn — Giám đốc Công ty Nhôm kính T&T.

Dù công việc doanh nghiệp rất bận rộn, cháu vẫn âm thầm tìm hiểu. Sau một thời gian, cháu tình cờ sưu tầm được một tấm ảnh “quý như vàng” trên mạng: hình một người nước ngoài đang thử nghiệm thiết bị điều khiển bằng đầu tương tự như điều tôi hằng mơ ước.

Từ tấm ảnh nhỏ bé ấy, cháu chuyển cho vợ mình là cháu Hồng Tuyến.

Và cũng từ đó, một hành trình đặc biệt bắt đầu.

Hai cháu Tình – Tuyến là minh chứng đẹp cho một mối tình học trò bền bỉ hiếm có. Từ tình yêu tuổi trẻ, các cháu đã cùng nhau đi qua bao khó khăn của cuộc sống và thương trường để xây dựng một gia đình hạnh phúc với ba cô con gái đáng yêu, cùng một doanh nghiệp ngày càng vững vàng.

Nhưng điều khiến tôi cảm động hơn cả, chính là tấm lòng của các cháu dành cho mình.

Để tạo ra được chiếc bút mũi cho tôi chỉ từ một tấm ảnh trên mạng là biết bao ngày tháng suy nghĩ, mày mò, thử nghiệm… đến mất ăn mất ngủ của một người mẹ trẻ.

Không phải vì lợi ích nào cả.

Chỉ đơn giản bởi lòng trắc ẩn và mong muốn giúp một người khuyết tật có thêm cơ hội chạm lại với cuộc sống.

Không chỉ chế tạo ra chiếc bút đầu tiên, suốt nhiều năm qua, cháu Hồng Tuyến còn âm thầm duy trì, sửa chữa, cải tiến, bổ sung vật tư, làm đầu bút dự phòng… để tôi chưa bao giờ phải lo lắng vì thiếu “đôi tay” của mình.

Cháu luôn động viên: “Chú cứ dùng thoải mái, lúc nào hỏng đã có cháu lo.”

Ngay cả khi chuẩn bị sinh em bé út, cháu vẫn cẩn thận chuẩn bị đầy đủ vật liệu dự phòng, hướng dẫn tỉ mỉ cho bạn tôi cách sửa và bảo dưỡng bút mũi, để việc kết nối của tôi với thế giới không bị gián đoạn dù chỉ một ngày.

Qua những gì cháu đã làm và qua cách cháu sống, tôi cảm nhận rất rõ:

Cháu là một người phụ nữ thông minh, năng động, chăm chỉ và đầy trách nhiệm. Một người con hiếu thảo. Một người vợ thủy chung. Một người mẹ dịu dàng, đảm đang. Và cũng là một công dân sống rất có trách nhiệm với cộng đồng.

Còn với riêng tôi, cháu giống như một người đã lặng lẽ trao lại cho tôi tiếng nói sau gần hai mươi năm im lặng.

Chiếc bút mũi ấy không chỉ là một dụng cụ.

Nó là đôi tay. Là cánh cửa. Là cây cầu nối tôi với cuộc đời.

Nhờ nó, tôi mới có thể ngồi đây, “lắm lời” kể hết chuyện này đến chuyện khác với các bạn hôm nay…

Và cũng nhờ những con người như vợ chồng cháu Tình – Tuyến, tôi càng tin rằng:

Trong cuộc đời này, điều kỳ diệu nhất không nằm ở công nghệ hay vật chất, mà nằm ở tình người.

Tôi thực sự hạnh phúc và biết ơn cuộc đời vì đã cho tôi gặp được rất nhiều tấm lòng đẹp như thế.