Ngày xưa, mình hay lặng lẽ quan sát mẹ và nhận ra một điều rất lạ
Ngày xưa, mình hay lặng lẽ quan sát mẹ và nhận ra một điều rất lạ: Chiều hai mươi chín Tết, mẹ thường có một tâm trạng khác hẳn. Không còn tất bật,...
Ngày xưa, mình hay lặng lẽ quan sát mẹ và nhận ra một điều rất lạ: Chiều hai mươi chín Tết, mẹ thường có một tâm trạng khác hẳn. Không còn tất bật, không còn vội vã như những ngày trước đó - bởi bao nhiêu lo toan dồn lên vai người phụ nữ truyền thống. Mẹ thong thả làm những việc còn lại, chậm rãi, bình tâm, như thể trong lòng đã tự tay khép lại được một năm dài.
Sau này lớn lên, mình mới hiểu: chiều 29 là một khoảng “vùng đệm” thật đặc biệt. Nó đứng giữa hai bờ thời gian: một bên là những tháng ngày lao động vất vả đã đi qua, một bên là thời khắc thiêng liêng còn chưa kịp tới. Chưa phải là buổi chiều ba mươi hối hả nước rút trước giờ giao thừa, cũng không còn là những ngày tất bật sắm sửa.
Chiều 29 giống như một quãng nghỉ hiếm hoi của cuộc đua đường dài. Và mẹ (sau tất cả những hy sinh âm thầm) đã tự cho phép mình được thả lỏng đôi chút. Một chút thôi.
Ôi tấm lòng của người mẹ… Đến khi con cái đủ lớn để dần hiểu hết những tinh tế ấy, thì nhiều khi mẹ đã ở rất xa, chỉ còn lại trong ký ức những buổi chiều 29 an nhiên đến nao lòng.
Chiều 29 Tết năm nay, anh rể và các cháu đến với mình. Giữa khoảnh khắc lưng chừng của năm cũ, sự hiện diện của gia đình làm không gian ấy ấm hơn rất nhiều.
Cảm ơn anh và các cháu của mình: vì đã mang đến cho chiều 29 không chỉ là tiếng cười, mà còn là cảm giác được yêu thương và được ở trong vòng tay của những điều thân thuộc nhất.