Ký ức

Ngày đáng nhớ

Năm ấy tôi đang học gần hết lớp hai. Những ngày gần đó trên radio liên tục báo tin giải phóng hết tỉnh này, rồi tỉnh kia... rất náo nức.

2 phút đọc
Hình minh họa cho Ngày đáng nhớ

Năm ấy tôi đang học gần hết lớp hai. Những ngày gần đó trên radio liên tục báo tin giải phóng hết tỉnh này, rồi tỉnh kia… rất náo nức.

Tôi cũng như các bạn cùng lứa tuổi, đa số lúc đó vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa và tầm vóc của sự kiện. Chỉ thấy phấn khởi và nô nức theo không khí chung, cũng như “rất khoái” bởi Ta liên tục thắng còn Địch cứ thua hoài…

Tôi nhớ ngày hôm đó, lúc ấy đã quá trưa, tôi đang ngồi một mình thì bố đi thăm O trên Vĩnh Lộc về. Bên hông bố đeo một chiếc radio, vừa về đến ngõ bố đã reo to: “Giải phóng Sài Gòn rồi!”…

Mấy người hàng xóm gần đó chạy ngay đến vây quanh bố. Trên radio đang đọc bản tin chiến thắng đặc biệt. Mọi người nắm tay nhau, hò reo trong niềm phấn khởi tột cùng. Đó là khoảng 13 giờ ngày 30/4 – một khoảnh khắc đã đi vào lịch sử.

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Không dài với lịch sử đất nước. Nhưng không hề ngắn với một đời người.

Đất nước đã đổi thay rất nhiều. Có những mất mát không gì bù đắp được. Có những bước tiến khiến ta có quyền hy vọng. Nhưng cũng còn đó không ít điều khiến ta trăn trở…

Giá như trong nửa thế kỷ qua, chúng ta đã thực hiện trọn vẹn được ước mơ giản dị của Bác Hồ:

“Dân giàu, nước mạnh”

thì niềm vui của kỷ niệm ngày chiến thắng ấy… hẳn sẽ trọn vẹn hơn biết bao.

Nhưng có lẽ, lịch sử chưa bao giờ là một con đường thẳng. Chiến thắng có thể đến trong một ngày. Nhưng để xứng đáng với chiến thắng ấy, đôi khi cần đến nhiều thế hệ.

Hơn nửa thế kỷ đã qua, chúng ta đã đi được một chặng đường dài – nhưng có lẽ vẫn chưa đến đích của những ước mơ giản dị ngày ấy.

Dẫu vậy, lịch sử không chỉ được làm nên bởi những khoảnh khắc lớn lao, mà còn bởi những nỗ lực âm thầm, bền bỉ của từng con người trong từng ngày sống.

Và biết đâu, chính từ những điều nhỏ bé đó, niềm vui của ngày 30/4 năm ấy… vẫn đang tiếp tục.