Miếng thịt chuột
Sau chuyện con trâu bị long sừng dần lắng xuống, anh em tôi lại trở về với nhịp sống quen thuộc.
Sau chuyện con trâu bị long sừng dần lắng xuống, anh em tôi lại trở về với nhịp sống quen thuộc.
Đó là một buổi chiều sau vụ gặt chiêm.
Cánh đồng vừa gặt xong, trơ gốc rạ, rộng mênh mông. Đây cũng là thời điểm chuột đồng béo nhất trong năm.
Hôm ấy, anh Thanh — bạn của anh Hai — rủ đi săn chuột.
Nghe đến đó, tôi và chị nhất quyết đòi đi theo.
Thế là chúng tôi xin phép “Mẹ” đi thăm ông nội ở đầu làng… nhưng thực chất là nhập vào “đội săn” ngoài đồng.
Dụng cụ mang theo đủ cả:
một chiếc giỏ lớn để đựng “chiến lợi phẩm”, bùi nhùi rơm để hun khói, mai, thuổng để đào hang, vài con chó săn đã được luyện thành khắc tinh của lũ chuột, và cả những thứ để gõ, để dọa, để dồn.
Ra đến nơi, các anh bắt đầu “tác chiến”.
Họ chọn những hang có nhiều dấu chân, rồi đào rộng cửa, hoặc phá bớt chỗ trú ẩn.
Sau đó, chất rơm sao cho không bốc lửa — chỉ âm ỉ khói.
Rất nhiều khói.
Chẳng mấy chốc, cả cánh đồng như một ngày hội.
Người đào, người quạt, người gõ. Khói xanh lơ lửng, lan dần khắp ruộng. Tiếng người í ới, quát tháo. Tiếng chó sủa khi dồn dập, khi thưa thớt. Tiếng phèng la, nắp xoong va vào nhau chan chát.
Tất cả tạo nên một không khí vừa náo nhiệt, vừa hỗn loạn.
Rồi những con chuột bắt đầu xuất hiện.
Từ trong hang, chúng cuống cuồng lao ra, sặc sụa vì khói.
Những con to, béo núc.
Chúng chưa kịp định hướng thì đã bị những bàn tay nhanh như gọng kìm chộp lấy.
Con nào thoát được tay người, cũng khó thoát khỏi hàm chó săn.
Từng con, từng con… lần lượt bị tóm gọn và ném vào giỏ.
Tiếng cười, tiếng reo vang lên không dứt.
Chỉ một lúc, giỏ đã nặng trĩu.
Chiều muộn, chúng tôi thu dọn để về.
Các anh rửa ráy, chỉnh lại quần áo. Chúng tôi ra về trước.
Anh Thanh gọi với theo, nháy mắt với anh Hai:
“Ê… tối nhớ nhé!”
Đêm đó.
Khi anh em tôi đã lên giường được một lúc, anh Hai thì thào với anh Ba:
“Về ngay nhé… nhẹ thôi… không mẹ biết…”
Tôi đang thiu thiu ngủ thì thấy anh Ba lặng lẽ chui lên giường.
Các anh chị khẽ lay tôi dậy.
Một miếng gì đó được nhét vào miệng.
Thơm. Mềm. Ấm. Ngọt. Hơi chua vị của mẻ.
“Im… bí mật…”
Hóa ra, anh Ba được cử lẻn sang nhà anh Thanh, mang về một bọc gói bằng lá dong còn nóng — thứ đặc sản mà các anh gọi đùa là “gà đồng”.
Chúng tôi ăn ngay trên giường. Bốc bằng tay.
Những điều mà Mẹ vẫn nghiêm khắc dạy chúng tôi mỗi ngày, là không được phép.
Nhưng đêm ấy, tất cả đều bị phá lệ.
Không ai nói to. Chỉ có tiếng thì thầm và những cái nuốt vội.
Tôi cũng không kịp biết ngon hay không.
Chỉ nhớ rõ một điều:
vừa ăn… vừa sợ.
Sợ mẹ biết. Sợ bị mắng.
Mà vẫn ăn.
Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất (cho đến tận bây giờ) tôi ăn thịt chuột.
Một ký ức tuổi thơ vừa buồn cười, vừa hồi hộp, vừa vô cùng…thú vị.
Hình ảnh trên mạng